Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

Chúng ta rơi vào tình yêu một cách tình cờ. Nhưng việc ở lại trong tình yêu hay không lại là sự lựa chọn của chúng ta.



Ai bước vào cuộc đời mình, ai đi ra khỏi cuộc đời mình, đôi khi là một bất ngờ, đôi khi nằm ngoài tầm kiểm soát của chính bản thân. Bởi đâu ai hiểu được lòng người, có phải vậy không?

Thời gian thì cứ trôi, còn lòng người cứ thế đổi thay. Có những thứ ngỡ thuộc về bản thân, có những người đã từng ngỡ rằng sẽ bên mình suốt kiếp, rồi một ngày nào đó cũng ra đi không một lời báo trước, khiến cho bản thân đau khổ và khó chấp nhận. Nhưng rồi cũng đành phải chấp nhận, sự thật luôn đau lòng là thế.


Ngồi ngẫm nghĩ lại chuyện mình đi qua, rồi bật cười một mình, cười chẳng phải vì vui, cười vì những lời nói mà họ từng nói với mình. Ai đã nói sẽ chẳng rời xa - ai đã nói sẽ yêu quý trọn đời - ai đã từng ôm lấy tôi nghẹn ngào trong giờ phút chia xa? Rồi cuối cùng cũng mất tích trong biển người mênh mông. Hóa ra ai rồi cũng giống như nhau, chẳng có ai là đặc biệt cả.

Đôi lần tự hỏi tình cảm có thắng được thời gian? Có thắng được gánh nặng cuộc sống? Có thắng được sức ép của số phận hay không? Tại sao người mà mình chọn để gắn bó dài lâu cũng chỉ đáp trả lại cho mình thời gian ngắn ngủi rồi vội vàng buông tay?
Niềm tin khi được mang ra đánh đổi quá nhiều khiến con người ta trở nên lạnh lùng, khô khan hơn và có lẽ là tàn nhẫn với bản thân mình hơn. Suy cho cùng tất cả mỗi người chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn. Hiện tại tình bạn, tình yêu có hay là không, cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Đến độ tuổi hiện tại tôi chỉ mong ước một cuộc sống ổn định, bình yên. Đôi lúc, cũng muốn cho bản thân mình cơ hội để suy nghĩ, để nhớ về cái thời chưa bước chân ra xã hội, còn nhìn cuộc sống này màu hồng. Nhưng thực tế, khi trải qua nhiều va vấp, bản thân chẳng còn đủ mạnh mẽ - chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ, quên đi bản thân mình vì những con người xã hội ngoài kia nữa.
Hạnh phúc hiện tại là điều gì đó xa xôi quá, chỉ muốn cuộc sống mình được an yên giữa dòng đời. Lúc khó khăn, gục ngã có người đưa tay ra cho mình nắm lấy, lúc mệt mỏi có người bảo " mệt rồi, đừng cố gắng nữa, tựa vào vai em đây này". Nhưng ai sẽ là người cùng mình đi qua hết những thăng trầm của cuộc đời ngắn ngủi này đây? Vẫn là câu hỏi chưa có hồi kết.
Có phải con người ta khi tuổi càng lớn lại càng trầm tĩnh, khô khan? Càng lớn càng mất dần đi cảm xúc lãng mạn vốn có trong bản thân mình.


Tôi tin trong sâu thẳm mỗi người vẫn con một tia sáng nhỏ nhoi để mình lại được sống đúng với chính mình.
Vì bản thân đánh đổi và hi sinh quá nhiều cho tình cảm, cho cuộc sống ngoài kia nhưng cuối cùng nhận lại chỉ toàn chát đắng nên mới thành một người như hiện tại. Không ai muốn mình phải buồn - đau cả, ai cũng mong một cuộc đời bình an thôi.

Con người mà,
đột nhiên trưởng thành trong nháy mắt, có rất nhiều loại…
Có người uống rượu say, có người mất ngủ, có người dùng đầu thuốc lá tự chích phỏng tay mình, có người gọi điện một lần cuối rồi không bao giờ nhận điện thoại nữa, có người bắt đầu viết, có người du lịch một mình, cũng có người chỉ ngồi bên mép giường trầm mặc rất lâu, thở dài một hơi, rồi nằm xuống liền ngủ thiếp đi...
#18/5/18

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét