TÔI - NGÀY ẤY… BÂY GIỜ
Tôi… một kẻ được may mắn sinh ra, mà những tưởng mình luôn lạc loài cô độc giữa muôn vạn kiếp người.
Tôi… gót chân đã từng lê bước trên muôn nẻo đường đời, kiếm tìm những cuộc vui trong men cay rượu đắng.
Và… Tôi, có thể sẽ vẫn đang còn lưu lạc ở đâu đó với nửa hồn mơ mộng, ước vọng mênh mang…
Vậy mà… Tôi đã bước chân vào ngôi nhà Bảo Minh thật quá ư tình cờ và dường như là định mệnh… Cho đến tận bây giờ, thời gian trôi qua đã hơn mười lăm năm đoạn trường của cuộc đời, mà ký ức tưởng như chỉ mới ngày hôm qua...
Vâng! Tôi - Ngày ấy… Bây giờ.
Ngày ấy tôi ở độ tuổi ngoài băm, sung sức với những gì mình đã đạt được sau hơn mười năm phiêu bạt xứ người. Cái việc được tung hoành trên những chiếc ôtô con biển đỏ, với chức trách của một sỹ quan phó giám đốc tại một công ty làm kinh tế cho tỉnh đội, nơi một miền đất mà người ta thường ví von rằng, nắng và gió cứ như phang.
Những tháng năm miệt mài trên bàn tiệc, những cuộc vui thâu đêm cùng những mối quan hệ phóng khoáng mà thuở đó, tôi luôn tự hào là những bằng hữu lớn. Lâu dần, tôi trở nên tự mãn và nhìn đời bằng con mắt của những kẻ ngủ mơ. Thuở đó, tôi cứ nghĩ mình đã vô cùng tài giỏi ví như một chú ếch mãi ngồi dưới đáy giếng, chẳng cần biết đến trời cao. Tôi nào biết đâu rằng, bởi con đường của cuộc đời đã sớm ưu ái mà mở ra thênh thang cho những kẻ ngốc nghếch tội nghiệp như tôi.
Rồi ngày tháng trôi nhanh… chỉ sau vài năm đơn vị tôi có quyết định giải thể của Quân khu. Buồn bã, hụt hẫng. Tôi lặng lẽ trở về miền cao nguyên nơi trước đây đã từng giũ áo ra đi.
Tình cờ một buổi chiều cuối thu, tôi gặp lại một người bạn cũ nơi góc quán café, vốn dĩ là nơi dành cho những kẻ nhàn du rỗi việc. Vốn biết tôi là người có lối sống rất năng động khi Anh và tôi còn học chung một lớp B Anh văn từ đầu những thập niên 90 của thế kỷ trước.
Hỏi han đâu đó… không dài dòng, Anh bảo tôi về làm việc cùng Anh tại một cơ quan bảo hiểm, nghe đâu là Bảo Minh gì gì đó. Đang chập chờn chưa biết phải về đâu và làm gì khi trở về xứ lạnh; tôi uể oải nhận lời dẫu chẳng biết mình sẽ làm gì với cái nghề mà chính bản thân tôi cũng chẳng hiểu tí tẹo nào về nó.
Ôi bảo hiểm, sao mà xa quá xa… Vậy mà…
Bây giờ, thấm thoát đã hơn mười lăm năm trôi qua và cũng gần bằng ngần ấy năm làm lãnh đạo đơn vị từ phó rồi đến trưởng… vui cũng nhiều mà nỗi buồn thì cũng chẳng bao giờ rời xa.
Nơi đây đã cho tôi rất nhiều vốn sống, tôi đã học được cách nhẫn nhịn, biết im lặng, biết lắng nghe, biết hòa nhập cảm xúc cùng đồng nghiệp, đã biết thế nào là niềm vui thật sự khi chung tay gặt hái được những thành quả của một tập thể.
Nơi đây, vẫn những bàn tiệc thâu đêm mà dường như như mật độ mỗi ngày còn dày hơn ngày xưa nữa. Có khác chăng những bàn tiệc này không phải để kiếm tìm những niềm vui vị kỷ mà để làm vừa lòng những thượng đế có thể đem lại cho đơn vị những niềm vui chung. Và hơn tất cả ở nơi đây, tôi có những đồng nghiệp là bằng hữu thật tuyệt vời mà ở nơi họ, trong mỗi một con người tôi lại học được một điều gì đó thật tinh khôi.
Ngày ấy, Tôi đã từng vô cùng ngưỡng mộ những bậc đàn Anh đi trước. Với tôi, họ như những thần tượng trong nghề nghiệp, trong quan hệ giao tế và cả trong cái cách mà họ thể hiện tình cảm nữa. Những Anh Năm Đức hóm hỉnh mà chân thành của một miền đất Kiên Giang; Anh Đình Văn thơ ca mà sôi nổi của một miền Trung cát trắng và xa xa hơn nữa nơi Thành cổ nắng đỏ, một Ngọc Hướng bền bỉ chịu khó chịu thương.
Niềm vui được tìm thấy trong công việc ngày càng lớn khi thuở ấy, tôi đã may mắn gặp được những Anh chị ở Tổng Công ty đã đem đến cho tôi rất nhiều niềm tin đầy tình nhân ái, những Anh Xuân Phong, Phú Thủy, Sỹ Hùng... các Anh làm việc thật trách nhiệm, thông minh mà tình cảm lại sâu sắc đến không ngờ rồi những Hải Gia Lai chân thành nơi phố núi; một Khải Hoàng mộc mạc mà thân quen; một Cảnh Trà Vinh cần mẫn và miệt mài với những câu vọng cổ và những Em Trương Đàm, Thanh Hải, Tuyết Mai… mỗi người mỗi vẻ, thướt tha duyên dáng mà tràn đầy nhiệt huyết…
Trên cả sự mong đợi của những người lính là các Anh lãnh đạo Bảo Minh, họ luôn trăn trở cần mẫn lèo lái con thuyền này an toàn đi qua những năm tháng dài trong bão tố, để lại trong tôi những dấu ấn mãi hoài chẳng thể quên…
Một niềm vui thật khó có thể tìm thấy ở nơi nào, đó là khi đi đến bất cứ nơi đâu trên đất nước này, tôi luôn được các Anh Chị, các bạn đồng nghiệp đón tiếp như họ đón một người thân trở về... còn nữa và còn nhiều nhiều nữa… Cứ mỗi năm đôi lần họ lại được gặp nhau vui buồn từ những hội nghị sơ rồi tổng kết, công việc rồi nghĩa tình, những ly rượu chưa vơi đã lại đầy, niềm vui và nỗi nhớ cứ thế mà quyện vào nhau để cho ký ức mãi xôn xao…
Có những niềm vui đến với tôi thật khó tả, đó là những năm tháng khi đơn vị may mắn hoàn thành kế hoạch có hiệu quả và được khen thưởng. Nhìn những gương mặt rạng ngời của những chàng trai và những nụ cười xinh tươi của các em gái khi sắp được nhận những đồng lương hiệu quả từ Tổng Công ty tôi mừng mà khóe mắt rưng rưng.
Rồi… những nỗi buồn cũng chẳng hề thiếu vắng khi nghe tin một vài bạn đồng nghiệp đã thôi chức, về hưu hoặc dịch chuyển sang cơ quan khác. Và còn buồn hơn thế nữa khi hôm nay - một buổi chiều trời cao nguyên mưa dầm gió bão tôi bỗng nhận được hung tin - Người đồng nghiệp thân thiết của tôi nơi Phố Núi vừa mới nhận một “bản án cuộc đời”.
Vâng, Anh đã không may vướng phải căn bệnh ung thư quái ác hiện đã di căn. Sau những năm tháng dài chiến đấu cùng nhau, Bạn tôi giờ sẽ còn được bao nhiêu thời gian vậy nhỉ... liệu rằng Anh có đủ dũng khí và may mắn để bước qua cái ngưỡng bệnh tật này không? Phía trước cuộc sống của gia đình Anh rồi sẽ ra sao? Tôi, chúng ta sẽ làm được gì cho bạn mình đây? Có chăng chỉ là những trăn trở, trăn trở và xót xa…
Tôi, cùng với những nỗi buồn lại càng thêm trân trọng tình bạn, yêu mến đồng nghiệp và yêu qúy hơn cuộc sống của chính mình… Hãy làm cho nhau những gì mình có thể trong mỗi lúc, hãy tha thứ một lỗi lầm nào đó của đồng nghiệp, như bạn đã từng tha thứ cho chính mình rất nhiều lần đó thôi. Hãy cùng nhau sống tốt những tháng ngày còn lại… Cho yêu thương lấp tràn cuộc sống, cho tình bạn nở hoa…
Ngày ấy, bây giờ… niềm vui và nỗi buồn, kỷ niệm sẽ mãi là nỗi nhớ mênh mang… Xin cảm ơn Bảo Minh, cảm ơn Anh Văn Lộc - người bạn đã dắt tôi vào con đường định mệnh này, cảm ơn các Anh Chị Em đồng nghiệp mãi là những bằng hữu tốt của tôi. Xin cảm ơn những đồng đội ở đơn vị nơi xứ lạnh, cảm ơn những người Em gái nhỏ trong trẻo mà vững vàng… và còn mãi trong đó - những thiên thần của riêng tôi như hàng đêm tôi vẫn mơ… Cầu mong cho bạn tôi được bình an… ngoài trời, cơn mưa chiều đã tạnh!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét