Nhân tình thế thái, được mất cũng chỉ như thường tình. Đôi lúc trong đời không thể có thứ mình muốn lại là một điều cực kỳ may mắn. Cũng bởi vì chưa có được nên mới có thêm động lực để bước một bước xa hơn nữa.
Những lúc lòng vì bất bình, đau đớn, bị dồn nén lâu ngày mà muốn xả hàng tràng tâm sự trên giấy, trước đó hãy cứ nhìn lại một lần trước. Nếu có viết, để đến lúc mọi tham luyến nhất thời trôi qua hết, đọng lại được điều chí tình nào thì viết. Cảm xúc đến rồi đi, nếu có viết lại, cũng chỉ là viết một thứ người khác không cảm nhận được. Hà cớ phải nghiến sâu vào trong lòng chỉ để phóng đại những cảm giác phù du.
Những lúc lòng có tâm sự mà muốn viết, hãy viết lại một bài học lớn để bản thân có thể nhìn vào mà tiếp tục. Bởi vì từng nặng lòng nên lúc tan vỡ mới nặng nề những điều chưa thành. Đã có mong muốn để nghĩ tới thành bại, thì đừng vì một lần vấp ngã mà vứt bỏ cả thứ sâu thẳm là đam mê.
Ấm áp, dịu êm... sau cùng cũng chỉ là ham muốn trong vùng an toàn của một người. Hiểu được nó là gì, thì lại không còn muốn bó hẹp bản thân trong cái tôi nhỏ nhoi đấy nữa. Phúc phần được nhận tới đâu còn do hạnh ngộ. Cứ đi tiếp, làm mới, sửa mình, học từ sai lầm cũ mà thay đổi, đến lúc đã khác tự khắc lại có cơ hội lớn hơn tìm đến.
Luyến tiếc quá khứ, liệu có thực sự quay ngược được thời gian để mà làm lại?
Chi bằng, coi đời người như một ván cờ. Không thể vì đã đi sai vài nước mà bất chấp dang tay gạt bỏ cả bàn cờ. Hãy cứ nhìn về phía cuối ván cờ, xem rằng mình còn có thể đổi mới được nước đi nào để chuyển bại thành thắng.
- Ts-
P/S: Cảm xúc nhất thời qua đi, bài học lớn cũng đã rút ra rồi. Chuyện xấu của năm cũ, hãy cứ xếp lại để năm sau tiếp tục phấn đấu thêm nữa, có phải tốt hơn không?
2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét