Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2018

Niềm Tin... Hiện tại là thứ gì đó xa xỉ tôi biết chấp nhận và nhìn đời với ánh mắt chậm rãi hơn


Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi. Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông.



Có những người ở lại, cũng những người ra đi, và có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng. Đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh.

Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững.

Có những người tôi chọn đứng cạnh, và những người tôi rời bỏ. Tôi sống chưa đủ lâu, nhưng cuộc sống của những người trẻ tự cho mình quyền vấp váp tin rằng đã đủ để biết được ai là người xứng đáng để mình tin. Chọn lựa một ánh mắt trong hàng triệu ánh nhìn ta bắt gặp trên đường để đi cùng nhau chẳng phải một điều dễ, cớ gì để không học lấy cách mà nâng niu?

Nhưng cuộc đời vốn không đơn giản như cách người này tặng người kia một viên kẹo, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Đã qua rồi cái tuổi tin rằng chỉ cần mình sống tốt thì cuộc sống sẽ cười. Cái tốt của mình, còn phải đặt trong hàng ngàn cái tốt khác nữa, có khó quá hay không.

Để một người đi qua cuộc đời, suy cho cùng vẫn luôn là một điều đáng tiếc, dù họ có mang đến cho chúng ta điều tồi tệ thế nào đi chăng nữa. Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, dù thời gian có đi dài đến bao nhiêu.

Chỉ là nước mắt mặn thêm, niềm tin bé lại, và ánh nhìn cuộc sống chậm rãi hơn


Tình yêu là thế, có những giai đoạn thật vui biết bao nhiêu, dành cho nhau những ngọt ngào nhất. Nhưng không phải ai cũng có thể giữ niềm vui ấy kéo dài mãi. Những xung đột về tính cách, thái độ, lối sống và cả những ưu tiên chọn lựa đôi khi khiến người ta dần xa nhau.
Những vết thương hằn lên từ chia ly khiến nhiều người không thể vui vẻ khi nghĩ về người cũ, chuyện xưa, thậm chí ngoảnh đầu lại chẳng còn nhớ tới chuyện vui đã từng có, mà chỉ nhớ đến những nỗi niềm oán trách, dày vò...
#NgàyBìnhThường

Niềm Tin... Hiện tại là thứ gì đó xa xỉ tôi biết chấp nhận và nhìn đời với ánh mắt chậm rãi hơn


Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi. Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông.



Có những người ở lại, cũng những người ra đi, và có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng. Đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh.

Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững.

Có những người tôi chọn đứng cạnh, và những người tôi rời bỏ. Tôi sống chưa đủ lâu, nhưng cuộc sống của những người trẻ tự cho mình quyền vấp váp tin rằng đã đủ để biết được ai là người xứng đáng để mình tin. Chọn lựa một ánh mắt trong hàng triệu ánh nhìn ta bắt gặp trên đường để đi cùng nhau chẳng phải một điều dễ, cớ gì để không học lấy cách mà nâng niu?

Nhưng cuộc đời vốn không đơn giản như cách người này tặng người kia một viên kẹo, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Đã qua rồi cái tuổi tin rằng chỉ cần mình sống tốt thì cuộc sống sẽ cười. Cái tốt của mình, còn phải đặt trong hàng ngàn cái tốt khác nữa, có khó quá hay không.

Để một người đi qua cuộc đời, suy cho cùng vẫn luôn là một điều đáng tiếc, dù họ có mang đến cho chúng ta điều tồi tệ thế nào đi chăng nữa. Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, dù thời gian có đi dài đến bao nhiêu.

Chỉ là nước mắt mặn thêm, niềm tin bé lại, và ánh nhìn cuộc sống chậm rãi hơn




Tình yêu là thế, có những giai đoạn thật vui biết bao nhiêu, dành cho nhau những ngọt ngào nhất. Nhưng không phải ai cũng có thể giữ niềm vui ấy kéo dài mãi. Những xung đột về tính cách, thái độ, lối sống và cả những ưu tiên chọn lựa đôi khi khiến người ta dần xa nhau.
Những vết thương hằn lên từ chia ly khiến nhiều người không thể vui vẻ khi nghĩ về người cũ, chuyện xưa, thậm chí ngoảnh đầu lại chẳng còn nhớ tới chuyện vui đã từng có, mà chỉ nhớ đến những nỗi niềm oán trách, dày vò...
#NgàyBìnhThường

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

Chúng ta rơi vào tình yêu một cách tình cờ. Nhưng việc ở lại trong tình yêu hay không lại là sự lựa chọn của chúng ta.



Ai bước vào cuộc đời mình, ai đi ra khỏi cuộc đời mình, đôi khi là một bất ngờ, đôi khi nằm ngoài tầm kiểm soát của chính bản thân. Bởi đâu ai hiểu được lòng người, có phải vậy không?

Thời gian thì cứ trôi, còn lòng người cứ thế đổi thay. Có những thứ ngỡ thuộc về bản thân, có những người đã từng ngỡ rằng sẽ bên mình suốt kiếp, rồi một ngày nào đó cũng ra đi không một lời báo trước, khiến cho bản thân đau khổ và khó chấp nhận. Nhưng rồi cũng đành phải chấp nhận, sự thật luôn đau lòng là thế.


Ngồi ngẫm nghĩ lại chuyện mình đi qua, rồi bật cười một mình, cười chẳng phải vì vui, cười vì những lời nói mà họ từng nói với mình. Ai đã nói sẽ chẳng rời xa - ai đã nói sẽ yêu quý trọn đời - ai đã từng ôm lấy tôi nghẹn ngào trong giờ phút chia xa? Rồi cuối cùng cũng mất tích trong biển người mênh mông. Hóa ra ai rồi cũng giống như nhau, chẳng có ai là đặc biệt cả.

Đôi lần tự hỏi tình cảm có thắng được thời gian? Có thắng được gánh nặng cuộc sống? Có thắng được sức ép của số phận hay không? Tại sao người mà mình chọn để gắn bó dài lâu cũng chỉ đáp trả lại cho mình thời gian ngắn ngủi rồi vội vàng buông tay?
Niềm tin khi được mang ra đánh đổi quá nhiều khiến con người ta trở nên lạnh lùng, khô khan hơn và có lẽ là tàn nhẫn với bản thân mình hơn. Suy cho cùng tất cả mỗi người chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn. Hiện tại tình bạn, tình yêu có hay là không, cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Đến độ tuổi hiện tại tôi chỉ mong ước một cuộc sống ổn định, bình yên. Đôi lúc, cũng muốn cho bản thân mình cơ hội để suy nghĩ, để nhớ về cái thời chưa bước chân ra xã hội, còn nhìn cuộc sống này màu hồng. Nhưng thực tế, khi trải qua nhiều va vấp, bản thân chẳng còn đủ mạnh mẽ - chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ, quên đi bản thân mình vì những con người xã hội ngoài kia nữa.
Hạnh phúc hiện tại là điều gì đó xa xôi quá, chỉ muốn cuộc sống mình được an yên giữa dòng đời. Lúc khó khăn, gục ngã có người đưa tay ra cho mình nắm lấy, lúc mệt mỏi có người bảo " mệt rồi, đừng cố gắng nữa, tựa vào vai em đây này". Nhưng ai sẽ là người cùng mình đi qua hết những thăng trầm của cuộc đời ngắn ngủi này đây? Vẫn là câu hỏi chưa có hồi kết.
Có phải con người ta khi tuổi càng lớn lại càng trầm tĩnh, khô khan? Càng lớn càng mất dần đi cảm xúc lãng mạn vốn có trong bản thân mình.


Tôi tin trong sâu thẳm mỗi người vẫn con một tia sáng nhỏ nhoi để mình lại được sống đúng với chính mình.
Vì bản thân đánh đổi và hi sinh quá nhiều cho tình cảm, cho cuộc sống ngoài kia nhưng cuối cùng nhận lại chỉ toàn chát đắng nên mới thành một người như hiện tại. Không ai muốn mình phải buồn - đau cả, ai cũng mong một cuộc đời bình an thôi.

Con người mà,
đột nhiên trưởng thành trong nháy mắt, có rất nhiều loại…
Có người uống rượu say, có người mất ngủ, có người dùng đầu thuốc lá tự chích phỏng tay mình, có người gọi điện một lần cuối rồi không bao giờ nhận điện thoại nữa, có người bắt đầu viết, có người du lịch một mình, cũng có người chỉ ngồi bên mép giường trầm mặc rất lâu, thở dài một hơi, rồi nằm xuống liền ngủ thiếp đi...
#18/5/18