facebook.com/NgoTienSy
Những ngày trôi qua, anh cũng như em bình thản và ngược xuôi với những bộn bề cuộc sống. Đôi lúc mệt mỏi chạnh lòng muốn gào thét thật to anh sẽ vùi mình vào thế giới con chữ hoặc nghe một bản nhạc buồn nào đó. Anh không tìm đến em, cũng không muốn để em thấy anh yếu đuối thế nữa, có lẽ đó là điều anh làm tốt nhất sau khi chứng kiến sự thật , dẫu cho có những lúc anh tưởng chừng mình chẳng thể làm nổi.
Những ngày trôi qua, anh cũng như em bình thản và ngược xuôi với những bộn bề cuộc sống. Đôi lúc mệt mỏi chạnh lòng muốn gào thét thật to anh sẽ vùi mình vào thế giới con chữ hoặc nghe một bản nhạc buồn nào đó. Anh không tìm đến em, cũng không muốn để em thấy anh yếu đuối thế nữa, có lẽ đó là điều anh làm tốt nhất sau khi chứng kiến sự thật , dẫu cho có những lúc anh tưởng chừng mình chẳng thể làm nổi.
Anh biết, chia tay, trong một khoảng thời gian nào đó, chúng ta sẽ đắm chìm trong những ký ức, sẽ có những thổn thức, nhớ thương, thậm chí cả dằn vặt nước mắt, tiếc nuối, đấu tranh và ngã quỵ, nhưng như em nói, theo thời gian rồi một ngày chúng ta sẽ quên, cũng như mối tình đầu của anh 4 nằm dài thế mà anh còn quên được thì hai năm yêu em có bẻ bàng gì? chia tay, đơn giản chỉ là chúng ta học cách giữ niềm vui nỗi buồn của mình, không san sẻ, không vỗ về không dựa dẫm vào người ta thương yêu nữa. Đủ mạnh mẽ và chấp nhận thì chúng ta sẽ quên, lâu hay ngắn phụ thuộc vào cách chúng ta đối xử với cảm xúc của chính mình phải không?
Rồi cũng sẽ ổn, như cách em buông bỏ dễ dàng trong một ngày đầy nắng, em nói yêu anh, rất yêu và cần anh và chính em cũng là người nói buông tay - tình yêu nhẹ nhàng như vậy đó.
Anh mường tượng, vào một ngày nào đó, có lẽ là rất gần thôi, em sẽ chẳng còn nhớ tới anh - một kẻ bỏ cả công việc đang giang dở, chạy hàng chục cây số trong trời mưa tới bên em cũng chỉ vì chiều hôm đó em xuất viện mà không một người thân nào kề cạnh.
Sau này… chúng ta không gặp lại. Tình yêu đã từng một thời đã sớm trôi đi theo năm nào. Chúng ta vẫn cười, vẫn sống, vẫn bên gia đình, người thân, bạn bè làm những gì mình nên làm, vui niềm vui mình nên vui, chỉ là không còn cùng nhau nữa. Em không còn là em của tuổi đôi mươi. Và anh, cũng đã không còn là anh của năm tháng đó nữa.
Sau này vòng tay khác ôm em, anh đan tay lên mái tóc người con gái khác. Trước đám bạn bè, trước đồng nghiệp, người thân, đứng bên hai ta đã là một hình bóng khác. Cho dù có yêu đến mấy, cũng không còn là mùi hương, cũng không còn là cảm giác khi xưa nữa. Sau này…những ước mơ ấy vẫn còn, chỉ là chúng ta có lẽ phải thực hiện bên một người khác...
Sau này không còn nhìn thấy nhau, thỉnh thoảng vẫn sẽ nhớ về người cũ. Tình yêu một thời, không phải qua đi sẽ là quên được. Nhưng chúng ta không buồn, không thảm, cũng không hận như người ngoài kia. Yêu nhau bình lặng, xa nhau cũng trong bình lặng. Đã từng rất yêu, nhưng tình yêu vẫn không thoát khỏi hiện thực. Và hiện thực, là chúng ta từ bỏ tình yêu để đi tìm kiếm tương lai…
Sau này nhìn đâu cũng không còn tìm được bóng dáng ấy nữa. Dưới một vùng trời, hay là cùng một thành phố, những nơi đã từng đi qua cùng nhau, cũng đều không muốn tìm lại. Dù lòng rất nhớ, nhưng cũng rất day dứt. Bình ổn sống qua ngày, không có nghĩa là đã quên đi được. Chỉ là chúng ta đã trưởng thành, nhắm mắt vào, mở mắt ra là một ngày mới. Chúng ta bước ra xã hội sống cuộc sống mà một người trưởng thành nên sống. Thế giới này, ai thoát khỏi vòng tuần hoàn ấy đây?
Sau này thỉnh thoảng vẫn có người nhắc đến hình bóng cũ. Chúng ta đều nói tình yêu sau này cũng không thể nào so sánh được. Tình yêu nào có thể so sánh được? Có lẽ là một loại tình yêu khác, có lẽ là một cách yêu khác. Khi chúng ta đã trải qua những năm tháng như thế rồi, tình yêu sau này, chỉ hi vọng còn được yêu một lần nữa, cười một lần nữa thực sự vui vẻ và hạnh phúc như lúc xưa yêu người!
-NN-
-NN-